Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối.Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh.Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn.Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi.Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi.Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ.Cậu ấy là người tốt.
