Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.
Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.
Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Còn cái quần thì rộng thùng thình.
Ôi, cuộc đời của bác tôi. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào.
Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.
Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.
Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.
Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội.
Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.