Anh ta nói xong và nhắm mắt ngủ. Trong tình cảnh đó, ngược lại với mọi người, Megiddo và ông đang nôn nóng chờ đợi cơ hội chứng tỏ năng lực làm việc của mình với những người đến mua nô lệ. Sau vài giây do dự, một người dệt vải thân hình khá vạm vỡ khiêm tốn đứng dậy và đáp:
- Người đàn ông ngồi bên cạnh vị thương gia vừa kể chuyện lên tiếng. Nhưng có lẽ anh sẽ chết vì những trận đòn của họ trước khi chết vì gãy sống lưng đấy. Ông ta chờ ông về để chia tiền.
- Mày nói vậy là được rồi. Arkad lại hỏi người đàn ông có thân hình khá mập mạp ngồi hàng thứ tư: Con nên làm công việc mà đáng lẽ ra cha phải làm khi ở vào độ tuổi của con.
Bà ấy là người tự do và là cháu gái ông chủ trước đây của tôi. - Mày nói vậy là được rồi. Chiều hôm nay, Rodan sẽ là thượng khách của ta.
Ông Arad còn giẫm đạp lên những mảnh vụn đó cho đến khi chúng biến thành bụi. Những người này cho biết, do vương quốc đang bị giặc đe dọa bao vây mà lương thực trong thành không có dự trữ nhiều, nên họ mua gia súc, gia cầm thay thế. Thế là ông Nana-naid không cần phải nhúng tay vào bất cứ việc gì trong lò bánh, vì mọi việc đã có ông làm hết.
Tôi thường mua những chiếc áo đẹp, sang trọng để tặng vợ tôi. Tôi có cơ hội gặp được một ông chủ tốt không? - Hãy nhìn cái thứ lười nhác kia xem! Kẻ cầm cày thì không cố gắng để cày cho sâu.
– Rodan thừa nhận –Araman chỉ có thể giúp tôi làm những công việc trong cửa hàng rèn giáo mác mà thôi. Cậu nghĩ như thế nào, Tarkad? Cái dạ dày trống rỗng của cậu có làm cho đầu óc của cậu sáng suốt hơn không? Cậu có sẵn sàng lấy lại uy tín và lòng tự trọng của mình không? Cậu đã nhìn thấy giá trị thật của cuộc sống chưa? Cậu có mong ước trả hết các món nợ của mình và trở thành một con người đáng kính ở Babylon không? Điều đáng nói ở đây là mỗi lần thất bại, họ lại gánh thêm một món nợ.
Nếu anh cần thêm những lời khuyên khác, thì hãy quay lại đây. Con đừng bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ nhặt nào nhé! Ta sẽ nói cho cháu nghe những điều cháu đang muốn biết.
Đối với những người thân và ngay cả nô lệ trong nhà, Arkad thường ban tặng rất nhiều tiền bạc, nên họ sống khá sung túc và thoải mái. Mặc dù vậy, mỗi năm của cải của ông vẫn không ngừng gia tăng khiến Arkad ngày càng giàu có hơn. Ngày nào tôi cũng bị những chủ nợ đuổi theo để đòi tiền.
Vì vậy, món nợ ông ấy đã vay của tôi không bao giờ được trả. Chứng kiến cảnh tượng ghê rợn đó. Một số người khác cũng đã được bán đi trong buổi sáng hôm đó.