Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt.Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại.Một ngày thả ra nắng mặt trời.Tôi về, cũng đỡ in ít.Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.Là tỉ mẩn, là ào ào.Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn.Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.
