Uống là cháu nôn ra đấy ạ. Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực. Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm.
Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có.
Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Mua để đến những giờ bỏ học.
Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Dùng hay không dùng thì có sao. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.
Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.
Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.
Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Này, mày chuyển cái bàn này lên.
Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu.
Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.
Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác. Lải nhải cũng là chơi. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.