Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.Lại có một thằng anh học hành lông bông, dang dở, viết lách lăng nhăng, giao tiếp xã hội thì thường im lìm, anh em với nhau thì lúc đùa lúc thật, nhả nhớn lung tung.Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác.Bây giờ là 12h26 đêm.Anh họ đưa chị út lên tăcxi về.Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình.Giữa đời sống và nghệ thuật.