Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ.Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì.Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.Giọng trầm thường xuất hiện.Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt.Màu xanh của bể bơi.Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình.Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ.