Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng. Không hút là không hút. Thấy mặt mình mát lạnh.
Q của lí trí không tự an ủi được. Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra.
Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất.
Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Cũng có thể họ không tìm thấy.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Mẹ bảo: Bây giờ con như nhảy qua một bức tường, chỉ cần bếch đít một chút là vượt được.
Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Tôi tống vào thùng rác. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng. Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.
Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.
Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Chị lắc đầu bảo mệt lắm.