Nên không ai có lỗi. Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết.
Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy.
Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn.
Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Bạn cần làm việc, cần vận động.
Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.
Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Bị nghi ngờ cũng đáng.
Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Tiếp theo thì còn tùy.
Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Của một thân xác đặc.
Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Lúc thì một vài tháng mới đến một lần.