Và đừng nghĩ gì về chuyện đi máy bay nhé, quá kinh khủng. Chúng ta là điều mà chúng ta thực hiện. Điều này có vẻ như là một cách để nắm quyền kiểm soát mối quan hệ.
Bạn có thể đã nghe thấy tên của cha anh ta ở đâu đó. Vấn đề là tình yêu được bày tỏ qua hành vi. Ở dạng đáng buồn nhất, những cảm xúc này hướng tới những người mà chúng ta không biết rõ.
Chúng ta luôn mỉm cười khi chúng ta gặp một người lần đầu tiên. Những người tuyệt vọng có xu hướng chỉ chú ý đến mình, họ khó tính khó nết khi ai đó phải ở cạnh họ. Cô ấy thảo luận việc ấy với họ và họ đã từ chối.
Khi chúng ta nghĩ về những điều thay đổi cuộc sống của chúng ta chỉ trong một khoảnh khắc. Sự cải đạo, sự thay đổi hành vi và thái độ là một quá trình diễn ra chậm chạp, thay đổi là sự thăng tiến dần dần. Tôi tưởng tượng như nhìn thấy nỗi buồn trong mắt cha tôi.
Bernoulli là người hoàn toàn đúng. Đơn xin gia nhập tổ chức được phát không mất tiền và bạn có thể tham gia mà không phải rời khỏi nhà mình. Sự hoàn hảo của họ giống như sự hoàn hảo của bài tụng ca trong đám tang, là một chức năng của ký ức có chọn lọc.
Trong một xã hội dựa trên sự tiêu thụ. Tất cả điều này dường như hết sức bình thường khi đối mặt với việc những vấn đề nan giải về nỗi tuyệt vọng và sự lo âu thường dẫn người ta tới các liệu pháp tâm lý. Mất một điều có ý nghĩa đối với tất cả chúng ta là một bài học giữa sự vô vọng, tủi nhục và sống sót.
Khi sức mạnh của chính ta suy tàn và nhu cầu về lòng tốt và sự quan tâm của người khác lại tăng lên, đây có lẽ là một thông điệp sai lầm giành cho họ. Và rồi, nhiều năm sau, tôi nhận được một cú điện thoại nói với tôi rằng đứa con trai yêu quí của tôi, Andrew, hai mươi hai tuổi đã chấm dứt cuộc đấu tranh đã ba năm với bệnh lưỡng cực của nó. Câu hỏi thông thường nhất của tôi đối với một người mô tả một giai đoạn nào đó đang có xung đột về hôn nhân là «Anh đã nghĩ câu chuyện này sẽ đi đến đâu nếu anh nói ra điều đó?» Nếu truy tìm dấu vết ngay từ lúc khởi đầu.
Tôi thường hỏi những người ngại liều lĩnh là: «Đâu là cơ hội lớn nhất mà bạn đã từng thử?». Chúng ta chỉ chưa đạt được cái nhìn nội tâm đầy đủ về việc chúng ta là ai và tại sao chúng ta lại chọn những người mà chúng ta chọn. Điều này sẽ khiến cho tôi nghĩ như thế nào về bản thân? Đặc biệt là việc ở cùng người này sẽ làm cho tôi cảm thấy như thế nào? Chúng ta liệu có thể nói như nhân vật của Jack Nichoson trong cuốn «tốt hết mức có thể»: «Anh có thể làm cho tôi muốn trở thành một người tốt đẹp hơn hay không?».
Khi chúng ta bị tuyệt vọng. Ông này trả lời: «Tôi không thấy ông ấy đề cập đến vấn đề đó». Nhiều người tỏ ra lúng túng.
Khi bà gọi cho hãng thì đã quá muộn. «Tôi không biết làm sao mà bạn có thể chịu đựng được những nỗi đau như vậy. Chúng ta đã chiếm hữu cho bán thân những thành công mà bọn trẻ đạt được.