Một pho tượng im lìm. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này.
Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta. Thôi, năm nghìn đi ạ.
Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.
Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Nhưng đây là một trận bóng.
Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé.
Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía.
Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.
Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.
Tôi muốn thi xong được để yên. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.