Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Cũng có hôm ngủ khá say.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo.
Phải cạo râu đi nghe chưa. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.
Ông đã quên những lạc thú ấy. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Ông lão giật thót mình: Ấm!
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Đó gọi là biết chơi. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện.
Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.
Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình. Sống là gì nếu không có khoái cảm. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.
Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Cười vui cho dễ sống. Chính trị là một cuộc chiến.
- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì.
Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.