Hãy hình dung ra một bến tàu mà chỉ có cây cối mới được cập bến, còn tàu thuyền thì không thể… Nếu như vậy thì vị thám tử đó nên nhanh chóng tìm việc khác thì hơn. Boris xếp lại đồ rồi cầm đàn măng-đô-lin bắt đầu gảy những nốt nhạc đầu tiên.
Ông lại nhìn thấy chiếc áo giáp bóng nhoáng dính chặt vào chỗ ngồi thứ hai, còn dép thì đang được nhuộm ở vị trí ngồi thứ ba của chiếc ghế. Hãy tưởng tượng trên cửa phòng tắm có treo biển “Các khoản thu” (cánh cửa cho phép chúng ta mở vào phòng tắm). Nó phủ bóng khắp khoảng đất rộng và nhiều bông hồng đỏ mọc ra từ đó.
“À, đơn giản thôi”, người cảnh sát trả lời. Chúng ta đi qua cửa, vứt chùm chìa khóa một chỗ nào đó và nhanh chóng nhét vài thứ vào trong túi. Tôi không biết người nào tên Boris và chắc chắn không nhìn thấy người nào mà con bé quen biết, nên tôi hỏi nó:
Trí nhớ là một vấn đề thuộc thói quen. Đã đến lúc bạn nên bắt đầu chuyến du lịch trong tưởng tượng đến ngôi nhà của mình. Như đã nói, chúng ta sẽ liên kết nó với từ “cây nến”.
Một vài người thấy rằng việc nhớ số điện thoại rất dễ dàng quy chúng về dạng hình học: Hãy liệt kê những đồ vật này theo thứ tự từ một đến năm. Tài liệu học cũng như sách giáo khoa, báo chí, những cuốn sổ ghi chép… cũng giống như phong cảnh vậy.
Tôi khuyên bạn nên mở cuốn lịch ảo của mình ra xem hàng giờ. Mưa như trút nước, và vì vậy, bạn tìm kiếm vật gì đó để che thân. Brad là một sinh viên to béo.
Đó là cách duy nhất tôi có thể tập trung và đạt được hiệu quả học tập cao nhất. Rất nhiều lần, có vô số những thứ “chúng ta tưởng rằng hiển nhiên chúng ta nhớ…”, nhưng sự thật lại không hoàn toàn như vậy. Chúng ta sẽ biến trật tự này thành câu như sau: “Occasionally, I drink 100cc of soda a day” (đôi khi tôi uống 100cc nước soda một ngày).
Quá trình nhận dạng được thực hiện dựa vào trí nhớ của Simonidis. Hãy cố gắng ngửi mùi của nó. Học ở quán cà phê có nhiều ưu điểm:
Điều mà tôi luôn ngạc nhiên là các chuyên gia, các giảng viên am hiểu và đầy kinh nghiệm, hay những người bán hàng có những sản phẩm tuyệt vời lại không thể che giấu được tính nhút nhát của mình. Bạn tiếp tục tiến hành tương tự với các đồ vật còn lại trong danh sách. Đừng cố buộc mình tiếp tục vùi đầu vào sách vở vì điều đó chỉ khiến bạn thêm lãng phí thời giờ.
“Chúng ta đã gặp nhau ở đâu nhỉ?”. Cuối cùng khi trở về nhà, nó mua một con rô-bốt (technician) để làm quà cho bạn bè. Mục đích của cuốn sách này không phải dạy cho bạn tính tự giác.