Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.
Tôi làm độc giả cho tôi. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Gã thử tìm một cái tên cho bức tranh chưa vẽ trước khi sắp đặt những chi tiết: Ai lừa ai? Thông minh và đần độn? Thực ảo? Cũ quá rồi! Gã cảm giác như bức tranh đã được ai đó vẽ.
Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.
Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Và lại thấy quyển sách bị xé.
Không trình bầy nữa. Hắn phải lừa phỉnh mình. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng.
Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Độ này, bố hay nhường.
Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.
Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Chính trị là một cuộc chiến. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.