Sau khi cân nhắc kỹ, một cách chân thành và vô tư, tôi phải kết luận rằng cháu Joséphine còn giỏi hơn tôi khi tôi bằng tuổi cháu, mà tôi phải thú nhận rằng như vậy không phải là một lời khen cháu đâu. Hồi mới đầu tôi thích nó lắm. Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức "khó chịu", hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội.
Thì cô ta ăn tiền của tôi, phải khen tôi là sự dĩ nhiên. Má nó dắt nó tới tiệm lớn, đưa mắt làm hiệu với người bán hàng và nói: "Đây, cậu này muốn mua đồ đây". Tôi lại nhờ bà chỉ bảo tôi vài điều.
Ta sẽ bịp chúng dễ như chơi". "Giữ nụ cười trên môi" Có nhiều bà muốn gây mỹ cảm, tiêu cả một gia tài để đắp vào thân những nhung cùng vóc, đeo vào mình những vàng cùng ngọc, mà hỡi ơi, quên hẳn cái bộ mặt của mình đi, bắt nó mang những nét chua ngoa và ích kỷ. Ông Sol Hurock có lẽ là người bầu hát nổi danh nhất ở Mỹ.
Hãng tôi cũng có làm những ván lót tường. "Trời đất! Xin ông đừng kể câu chuyện cũ mèm đó ra nữa!". Ông có muốn biết tài sơn ghế của tôi không? - Trưa nay ông lại dùng cơm với tôi, tôi chỉ cho ông coi.
Gặp nhằm lúc mới mua lại được một chiếc mà có lẽ ông khách keo kia sẽ vừa ý, bèn dùng điện thoại mời ông lại cửa hàng để xin chỉ bảo giùm một việc. Đó là quy tắc thứ sáu. - Vâng, tôi thấy những con gà ấp của bà tốt quá, giống gà tàu phải không, thưa bà?.
Phải đặt vào chỗ đó một người cương quyết, gang thép mới được. Nhưng sự thiệt, thổ dân đó khinh bạn vô cùng. Abraham Lincoln nghiệm rằng phần nhiều người ta biết an phận mà được sung sướng.
: "Trong luật hàng hải, thời hạn tiêu diệt thẩm quyền là sáu năm phải không?". Chẳng may ông có một kẻ thù trong hội nghị: người đó là một nhà giàu có, và có quyền thế trong tỉnh. Đây là một thí dụ khác.
Nhưng vài hôm sau, người quản lý khách sạn kêu điện thoại bảo tôi mang mẫu bánh lại để tính giá cả. Sau khi mất hàng tuần cổ động ráo riết trong đám thợ để mở sẵn con đường hòa giải, ông diễn thuyết trước đám thợ đình công. Làm được như vậy, thì người trong bốn bể sẽ là bạn của ta.
"Tôi đưa cho một ông muốn gởi tiền tại ngân hàng, một tờ giấy có in sẵn những câu hỏi để ông trả lời. Chúng ta chỉ dùng một phần nhỏ những khả năng vật chất và tinh thần của chúng ta. Nếu những tín ngưỡng của bạn không cho bạn thờ con bò hay con rắn, chỉ do bạn không sanh trưởng trong một gia đình ấn Độ, trên bờ con sông Brahmapoutra.
Khi viết xong, ông đọc cho bà mục sư nghe. Thấy vậy, tôi phải đích thân làm công không cho chính phủ. Cha ngửng lên, giọng bất bình hỏi: "Cái gì?".