Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại.Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết.Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta.Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.Tôi cứ tà tà gạt chân chống.Nhưng bác ta không tin.Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn.Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết.
