Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.
Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con.
Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối.
Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Vậy ra là tại những lần như thế này.
Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm.
Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước. Để đỡ tình cờ lặp lại.
Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.
Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Giọng trầm thường xuất hiện.
Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.