Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Mẹ, tôi và một người quen. Trái lại, còn có thể tỷ lệ thuận.
Bạn có hai giọng chính. Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn.
Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…
Cảm thấy khỏe hơn một chút. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp.
Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Lại cái đồng hồ báo thức đây. Có lẽ mình nên im lặng.
Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.