Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ.Một người đàn bà không đẹp mà đẹp.Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi.Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm.