Chỉ là ta đang viết. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.
Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Và có một cái đầu luẩn quẩn. Thế có phải đỡ cho cả hai không.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Rõ ràng phải đi trình báo.
Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Như Tần Thủy Hoàng chẳng hạn.
Có người ngửa mặt trông trời. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng.
Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Nói thì hay mà làm thì rất dở.
Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào.
Chứ không thở dài như những người thân… Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói.