Các bà mẹ của họ vốn là hai chị em sinh đôi giống nhau như đúc và luôn là những người bạn tốt nhất của nhau. Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn! - Khởi đầu thì khá tốt.
James hiểu những công việc còn lại mà anh sắp sửa giao cho các nhân viên của mình sẽ khó khăn hơn trước. Một lần nữa, khi về đến văn phòng anh viết ngay lên tấm bảng trắng của mình: Suốt những năm trung học, lúc nào Jones và James cũng chơi với nhau, cùng chọn những môn học giống như nhau, thậm chí cùng chơi các môn thể thao giống nhau.
Trước đây, anh có thói quen khui một chai bia và ngồi vào ghế bành rồi nhắm mắt lại. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không. Anh không biết phải nghĩ hay nói thế nào cho đúng.
Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn? Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. Anh vẫn đang đi đúng đường, vấn đề là anh chỉ đi hơi chệch một tí mà thôi.
Không chỉ thế, anh còn có nhiều thời gian hơn để tạo niềm vui cho gia đình. Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn.
- Giờ thì tớ hiểu rồi. Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ.
Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ.
Anh thường phải bỏ bữa sáng để đến văn phòng sớm hơn một chút, tranh thủ thời gian để cố làm hết những công việc đang còn chờ anh giải quyết. James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn.
Họ không đạt chỉ tiêu đã được giao. Làm sao có thể thất bại được cơ chứ? Cuối cùng thì anh đã tìm ra cách làm việc thông minh hơn chứ không phải là chăm chỉ hơn. Họ rất phấn khởi và hào hứng đón nhận những kinh nghiệm mà tôi đã chia sẻ qua những buổi nói chuyện.
Áp dụng mức độ này khi bạn muốn người khác thông báo trước khi hành động để bạn kịp thời ngăn chặn những rắc rối có thể phát sinh. - Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. - Cậu có rảnh không?