Má tôi muốn tôi hy sinh cho tôn giáo. Kinh nghiệm đó đã cho tôi những bài học. Vì nếu ngăn cảm thì họ gây rối liền.
Chính những thượng cấp của ông sống sung sướng ở Washington lại phát điên, vì Peary đã nỗi danh vang lừng trong nước. Thật ra, nếu ta biết áp dụng một số lớn những câu phương ngôn cũ kỹ, thì đời sống của chúng ta gần như hoàn hảo. Nếu bạn chưa tới 18 tuổi, có lẽ bạn sắp phải quyết định hai việc quan trọng nhất trong đời bạn.
Tôi tự nghĩ: "Có lẽ mồ của ta đây". Bức thư của ba tôi làm tôi tức giận. Chúng ta mạnh hơn chúng ta tưởng.
Ông viết: "Tôi bảo ba người làm những trắc nghiệm để xem ám thị về tinh thần ảnh hưởng tới thế lực họ ra sao. Dưới đây là bài thứ hai. Về sau thất vọng quá, nên trong những bữa tiệc, tôi luôn luôn cố tình xin người bên kể cho nghe những kinh nghiệm, lí tưởng và dự định về tương lai của họ.
Nếu bạn làm đúng theo đây thì sẽ không bao giờ còn buồn vì lòng bạc bẽo của người đời "Phải khinh hẳn những chuyện lặt vặt, đừng để nó làm ta điên đảo. Việc thứ nhất là có đủ lương tri bắt chước nhà Báo học da đen, George Washington Carver, khi ông này mất món tiền dành dụm trong cả một đời là bốn vạn Mỹ kim vào dịp nhà ngân hàng mà ông gởi tiền bị vỡ nợ.
Ông luôn luôn mất ngủ - đọc sách đến nửa đêm - năm giờ sáng đã dậy và bắt đầu đọc thư cho thơ ký đánh máy. Tôi nhăn nhó, quạu quọ. Nhưng 40 năm nữa, nhớ lại cái "ta" bây giờ, ta sẽ bật cười cho cái "ta" đó.
Nếu bạn không có những thứ đó nữa, nhưng có một ngôi nhà, một chiếc xe hoặc một gia sản gì khác, bạn cũng có thể mượn tiền ngân hàng được. Rồi sầu quá, tôi hóa đau. Cuốn Quẳng gánh lo đi.
Sau bữa ấy, tôi vừa khóc vừa cầu xin. Tôi lại quen một người bán vé cá ngựa danh tiếng nhất ở Mỹ. Tôi đã thấy Lowell Thomas có thái độ ấy.
Brill, còn đi xa hơn nữa. Trước khi vào chào một ông khách, tôi dò hỏi để biết ông ta đóng thuế bao nhiêu, có thói quen nào, tư tưởng về chính trị và tiêu khiển ra sao? Trong khi người ta tiếp, tôi lợi dụng tất cả những điều đã thăm dò được đó. Quy tắc của tôi là không để cho thư nằm đó bao giờ hết.
Ta khỏi phải chỉ cho ông nữa. Xe chạy qua sông Hudson được một lát, tôi nghe người bán vé nói: "Tới cuốn đường rồi, thưa cô". Sống một ngày là một ngày hấp hối.