Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.
Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.
Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ.
Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Sao lại xé sách hở con. Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó.
Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít.
Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Cả món tinh thần cũng thế.
Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người. Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác.
Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh?
Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.
Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Bác không thoát được ra đâu. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.