Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.
Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng.
Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Và ta bị ức chế liên tục. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng.
Vẫn chứng nào tật nấy. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.
Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Nhưng đặt mục tiêu rồi. Hôm qua tao nóng quá.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa.
Hai bên dè chừng nhau. Xã hội loài người thì phải như thế. Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương.
Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Tác phẩm Bật dậy nào.
Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.
Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.