Người ta không để các bệnh nhân được ngồi yên một phút nào, thường là bắt họ phải hoạt động ở ngoài trời như câu cá, săn bắn, đánh banh, chơi cầu, chụp hình, làm vườn, hoặc khiêu vũ khiến họ chẳng có phút nào rảnh để nhớ lại những nỗi ghê gớm ở trận tiền.Tôi nhớ cứ những buổi tối có điều buồn bực, tôi về nhà, lại gắt gỏng vô cớ rồi gây sự với nhà tôi.Tại sao bạn không tự hỏi những câu này và chép lại những lời bạn tự giải đáp?Bạn nên nhớ rằng Đức Chúa Giê Su mà cũng gặp phải trường hợp ấy.Ông tốt nghiệp Đại học đường Iowa vào năm 1907.Bà nói: "Ông Carnegie, tôi thuật cho ông nghe một chuyện mà từ trước tới nay tôi chưa nói, cả với nhà tôi nữa.Nhưng anh ta nói: "Trời cao đất dầy!! Hết thẩy khách ăn đều phàn nàn về món ăn dở, sự hầu bàn chậm chạp, trời nóng, giá cao.Tôi hiểu tại sao có những người đâm đầu từ trên lầu xuống đất.Một trong những điều bi đát nhất là loài người có tánh muốn đẩy bỏ đời sống hiện tại đi.Ngày hôm nay tôi chăm nom đến thân thể tôi.