Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.
Chẳng có gì để thấy xót thương. Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười.
Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày.
Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Thật ra, có gì để mất đâu.
Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua.
Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Tôi làm độc giả cho tôi. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?.
Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình.
Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi.