Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ.
Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.
Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Cũng có hôm ngủ khá say.
Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời.
Ông ta đốt vì chúng bổ ích. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa.
Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người…
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Tôi rất hay chảy nước mắt. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.