Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Đây là một thử thách nữa.
Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Nhưng bác ta không tin. Nên không ai có lỗi.
Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Tôi chưa làm thế bao giờ. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá.
Cái vực của sự hỗn độn. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.
Tôi muốn thi xong được để yên. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn.
Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.
Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về.
Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Bạn cũng đang ganh đua với họ.