Lồn Đụ

Em thư ký lông rậm bị gã quản lý biến thái chuốc thuốc quan hệ cả đêm khi đi công tác

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.

    Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ.

    Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi.

    Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.

    Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ.

    Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này. Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Thất vọng, tụt giá rồi.

    Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện.

    Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.

    Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.

    Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Xung quanh là người. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap