Cậu chắc còn nhớ mẹ cậu đã nhiều lần sẻ bớt thức ăn cho chúng tôi vì bà hiểu là cuộc sống của nhà tôi khó khăn như thế nào. Đừng dài dòng nhiều chuyện làm ta mệt. - Tôi đoán cậu nghĩ rằng đây chỉ là một câu chuyện vớ vẩn.
Nghe xong những lời thần Gnome nói, Sid lặng im suy nghĩ. Và chàng bằng lòng với những gì mình đã làm. Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng.
Mụ làm bộ quay lưng đi. - Nhìn kìa! Một trong hai hiệp sĩ đi tìm sự may mắn đã đến đây! Bốn ngày qua các ngươi là chủ đề chính bàn tán trong khu rừng này đó. Trong cuộc sống và công việc, không nhất thiết bạn phải có ngựa và kiếm, và bạn cũng không cần phải đi vào nơi rừng sâu bạt ngàn hiểm nguy.
Tôi cần phải hiểu rõ hơn bất cứ ai khác về các loại túi da. Làm sao ta có thể tìm được một cái cây bốn lá nhỏ xíu trong khu rừng bí hiểm đó. Chắc cậu không biết lý do tại sao phải không? Lúc đó, một người chú của cha tôi vừa mới qua đời nhưng ông ấy lại không có con cái gì cả.
Cũng giống như những đêm trước, trong giấc ngủ chập chờn trên nền đất gồ ghề, Sid lại mơ về cây bốn lá. Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc vào ngày mai. Đêm đó nằm bên cạnh mảnh đất, chàng thật hài lòng nghĩ về những gì mình đã làm được.
- Tại sao ông lại làm như vậy? Tại sao ông lại cho lát nền khu gạch? Mặt trời đã lên đỉnh đầu rọi thẳng xuống khu đất. Vừa tìm kiếm để tìm ra những điều kiện của may mắn, vừa biết chia sẽ, giúp đỡ người khác sẽ khiến cho may mắn đến với bạn nhanh hơn.
- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trên đường từ khu rừng Mê Hoặc về đây. Ta đâu có làm gì cho anh. Nhưng ta chưa hề nhìn thấy rễ của cây bốn lá nào trong khu rừng này cả.
Anh ta không muốn làm bất cứ việc gì nữa. Chàng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn. Đơn giản là bởi vì loại cây đó không thể mọc ở đây được, thế thôi.
Ngày ấy, lúc nào người ta cũng thấy hai thằng bé gần nhom quấn quýt đùa giỡn bên nhau. Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau khiến Nott giật mình đứng bật dậy. - Thế thì trong trường hợp này - chàng mừng rỡ đề nghị - tôi có thể giúp bà và bà có thể giúp tôi.
- Ta không phải là một hòn đá biết nói. Chàng tự hỏi không biết nên gặp ai đây. Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau.